Thạc sỹ GD Ngô Thanh Giang: Hạnh phúc của tôi đến từ những ngày làm việc

Tôi là Ngô Thanh Giang, tôi là người khai sinh ra trường mầm non BEEs’ Daycare. Tôi cũng là người tham gia đào tạo kỹ năng làm việc hiện đại cho rất nhiều giáo viên mầm non từ Bắc vào Nam theo các chương trình đào tạo của các tổ chức phi chính phủ. Và nếu có ai hỏi tôi hạnh phúc là gì, thì tôi sẽ trả lời rằng hạnh phúc của tôi đến từ những ngày làm việc. Đó là những khoảnh khắc được chuyển giao kiến thức, kỹ năng cho giáo viên, đó là những khoảnh khắc được chơi đùa dạy dỗ lũ trẻ nhỏ, đó là những khoảnh khắc để cảm hứng giáo dục tự do thăng hoa và tôi biết mình có thể biến niềm cảm hứng ấy trở thành hiện thực như thế nào để mang lại lợi ích cho lũ trẻ mà tôi yêu quý.

Đối với tôi, mọi trẻ em đều bình đẳng như nhau, từ những đứa trẻ mùa đông không mang dép ở làng chài nghèo Đập Góc, hay những em nhỏ đánh giày ở ngoài đường, cho đến những bé Ong xinh đẹp, sạch sẽ được chăm lo từng chút một. Tôi tin rằng mỗi đứa trẻ đều có những năng lực tiềm ẩn vô tận, và việc có khai thác được những thiên hướng và năng lực ấy hay không, chính là thiên chức của người làm giáo dục. Và tôi cũng tin rằng mỗi đứa trẻ là một tờ giấy trắng, và những người làm công tác giáo dục mầm non giống như những hoạ sĩ, cần phải để lại trên tờ giấy trắng ấy những mảng màu xinh đẹp để lớn lên mỗi đứa trẻ sẽ trở thành một bức tranh quý giá đầy màu sắc sinh động khác nhau. Tôi yêu những màu sắc rực rỡ, và màu sắc ấy chính là những gam màu hạnh phúc mà giáo dục mầm non tích cực sẽ để lại trên mỗi một em thơ. Tôi tin rằng hạnh phúc ấy được làm ra từ đôi tay con người, và hạnh phúc ấy sẽ tồn tại mãi mãi.

Là người đứng đầu một doanh nghiệp giáo dục, tôi đã phải trải qua những tháng ngày vất vả mất ăn mất ngủ để lo gìn giữ BEEs’ Daycare và BEEs’ Education. Nhưng chỉ cần một vài phút được ôm những đứa trẻ tuyệt vời của BEEs trong tay, tôi cảm nhận được một nguồn năng lượng mạnh mẽ để vượt qua những thử thách và áp lực công việc hàng ngày. Tính đến nay, tôi đã cùng BEEs vượt qua hơn 800 ngày như thế, cứ mỗi lần cảm thấy mình kiệt sức, tôi đều chạy đến với lũ trẻ con, để được chúng vỗ về, thương yêu và để tìm lại tiếng cười bên chúng. Ở bên các bé BEEs, tôi không là ai khác ngoài một người mẹ và một người bạn mà các bé luôn tin tưởng và yêu quý. Chúng thích cưỡi lên lưng tôi, thích nhào vào lòng tôi, thích túm váy, thích cù ki, thích thơm thít… ở bên cạnh chúng, tôi không cần phong cách đạo mạo của một CEO, không cần sự nghiêm chỉnh của một chuyên gia tư vấn, không cần tỏ ra khuôn mẫu như khi đứng lớp giảng bài. Những đứa trẻ cho tôi khoảnh khắc tự do để sống cùng chúng trong lứa tuổi hồn nhiên. Và tôi cảm thấy hạnh phúc.

Tôi chưa đi nhiều nơi trên thế giới, nhưng đất nước để lại ấn tượng mạnh mẽ trong tôi chính là nước Mỹ, nơi tôi được chứng kiến trẻ thơ là tâm điểm của tất cả mọi sự chăm sóc và giáo dục tích cực. Đó là nơi bắt đầu đốt cháy lên một ước mơ trong tôi, làm thế nào để trẻ con Việt Nam cũng phải được như trẻ con Mỹ, không chỉ về phương diện chất lượng chăm sóc giáo dục, mà nhiều hơn nữa là chất lượng phát triển con người. BEEs’ Education làm cho tôi hạnh phúc bởi tôi có quyền và có khả năng áp dụng những phương pháp tiên tiến nhất để thay đổi cách học của các con. Và khi tôi hạnh phúc với những công việc mình làm, những cảm hứng giáo dục, những ý tưởng sáng tạo nảy sinh hàng ngày, và các bé Ong xinh xắn là đối tượng thụ hưởng thành quả sáng tạo ấy. Nhưng chính các con mới là người đưa tôi đi từ hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác bởi những tiềm năng đáng khâm phục nằm trong trái tim của chính các con. Nếu giáo viên là người hướng dẫn triển khai những cảm hứng sáng tạo giáo dục của tôi, thì người thực hiện nó, biến nó thành sự thật chính là các bé Ong nhỏ nhắn. Tôi ngạc nhiên khi mười một bé Ong 4 tuổi đã hớn hở cùng nhau quét sạch bong một sân chơi cộng đồng rộng 700m2, tôi ngạc nhiên khi các con biết tính tiền bán bánh để làm dự án gây quỹ nhỏ – những công việc ấy ngay cả tôi vốn nghĩ phải lớn hơn một chút, ở lứa tuổi tiểu học mới có thể làm được. Thế mà ở độ tuổi lên 4, các con khiến cho người tin tưởng vào năng lực của các con  nhất cũng phải khâm phục. Tôi càng thấy tự hào và hạnh phúc hơn, bởi tôi tin rằng học trò của tôi luôn là những đứa trẻ xuất sắc và thể hiện bản thân chúng một cách tuyệt vời hơn bất cứ ai có thể tưởng tượng.

 

Quyết định nhận chăm sóc giáo dục trẻ từ 6 tháng tuổi, tôiđã biến BEEs trở thành một trường mầm non khác các trường khác. Bởi lẽ chúng tôi được chiêm ngưỡng nguyên cả một quá trình trưởng thành của từng đứa trẻ từ khi còn ẵm ngửa, cho đến lúc chập chững đi trên những đôi giày của người lớn, cho đến lúc bập bẹ nói những từ đầu tiên, rồi đến những câu dài, và trở thành những em bé đáng yêu suốt ngày “lý sự”. Quá trình ấy là một quá trình vô giá mà không phải một nhà giáo dục mầm non nào cũng có điều kiện cùng trải qua và tận hưởng niềm hạnh phúc khi các con lớn lên mỗi ngày. Điều đó cũng làm cho tôi hạnh phúc. Và tôi còn hạnh phúc hơn nữa khi truyền được những giá trị của mình cho chính đội ngũ giáo viên của BEEs, những ngườiđang hàng ngày làm những công việc tuyệt vờilà chăm sóc và dạy dỗ những bé Ong vui vẻ bằng những niềm hạnh phúc và tình yêu giống như tôi. Mỗi người trong số họ tôi đều đặt những niềm tin và sự trân trọng, tôi khuyến khích họ vượt qua những rào cản tâm lý để chứng tỏ năng lực xuất sắc của bản thân họ và trở thành những người đứng đầu trong lĩnh vực họ chuyên sâu. Và họ, các cô giáo, các nhân viên của BEEs’ Daycare, bằng nỗ lực của mình cũng đem lại cho tôi những niềm tự hào và hạnh phúc. Ở BEEs chúng tôi đều tin rằng cho đi nụ cười sẽ nhận lại nụ cười, cho đi tình yêu thì nhận lại tình yêu gấp nhiều lần hơn thế, cho đi một niềm hạnh phúc chúng tôi sẽ nhận lại được những hạnh phúc không đong đếm được.

Có người từng hỏi tôi, cô Giang chưa lập gia đình làm sao có thể dạy được giáo viên và dạy được lũ trẻ? Tôi đã mỉm cười. Tôi không dạy lũ trẻ đáng yêu của BEEs, mà ngược lại chính các con đã dạy tôi về giáo dục, chính các con đã khuyến khích tôi học hỏi, tìm tòi và áp dụng thêm nhiều phương pháp và mở rộng những nội dung mới mẻ. Và tôi biết con đường phía trước còn rất nhiều khó khăn, nhưng tôi tin mình sẽ kiên trì đến cùng, bởi vì trên đời này quả thực hiếm người có được may mắn như tôi và chúng tôi, yêu việc mình làm và được làm việc mình yêu trong một cảm giác hạnh phúc đầy vững chãi.

- Ngô Thanh Giang -

Speak Your Mind

*


*